Cuộc sống trước kia của tôi luôn luôn vui vẻ. Trong gia đình lúc nào cũng tràn nhập tiếng cười. Chúng tôi cười ngay cả trong bữa cơm , làm cho bữa ăn lúc nào cũng ngon miệng. mặc dù bữa cơm sinh viên chẳng có gì. Chẳng biết từ khi nào tôi đã coi đây như gia đình thứ 2 của mình. Tôi không cảm thấy cô đơn mỗi khi nhớ nhà. Mỗi khi buồn, mỗi khi mệt mỏi, mỗi giờ tan trường mà về đến nhà mọi thứ như được trút bớt phần nào. Tôi không còn cảm thấy mình lạc lõng giữa trốn đông người......
Nhưng thời gian gần đây, gia đình của tôi lại như bị sáo chộn chỉ vì một chút hiểu lầm nho nhỏ để rồi giờ đây gia đình tôi như k còn thân mật như xưa nữa. Tôi chẳng biết phải làm sao nữa, mọi lỗi lầm đều là do chút nông nổi của tôi vì tôi qua nóng giận để rồi mọi tứ dần dần đổ vỡ.........
Gia đình tôi bây giờ là 2 phe rõ rệt.......................
Tôi mệt mỏi với mọi thứ!
Tôi chán với mọi thứ tôi đang có!
Tôi muốn về nhà!
Tôi muốn xà vào lòng mẹ!
Cảm nhận mọi thứ từ mẹ, hơi ấm của mẹ sẽ làm tôi cảm thấy bình yên!!!!!!!!!
TÔI NHỚ GIA ĐÌNH TÔI QUÁ!!!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét